Vào thế kỷ 18, Daniel Bernoulli đã biến chủ nghĩa thần bí của lô-gic học trước đó thành một lập luận logic dành cho những người ra quyết định hợp lý, bằng cách nhấn mạnh mối quan hệ giữa đo lường khách quan và lợi ích chủ quan. Thời đại này đánh dấu một bước ngoặt trí tuệ sâu sắc: thế giới không còn là vở kịch của những ý thích thần thánh hay thuyết định mệnh không thể tránh khỏi, mà là một bức tranh toàn cảnh có thể được khám phá thông qua ý chí con người và sự chặt chẽ của toán học.
Tính Hợp Lý Của "Trực Giác"
Trái ngược với quan điểm cho rằng cảm xúc là một khiếm khuyết trong logic, Bernoulli lập luận rằng sự kết hợp giữa đo lường và niềm tin chủ quan trong việc ra quyết định là một "thành tựu ấn tượng" của logic. Ông cho rằng các cá nhân không đánh giá của cải bằng những con số tuyệt đối, mà qua lăng kính hoàn cảnh của chính họ— lợi íchcủa họ. Sự tổng hợp này cho phép chúng ta dự đoán tác động của tính hợp lý con người lên các giả thuyết kinh tế với độ chính xác cao hơn nhiều so với những gì số học đơn thuần có thể làm được.
Mô tả của ông về cách con người sử dụng cả đo lường lẫn trực giác khi đưa ra quyết định trong điều kiện kết quả bất định là một bước đi cách mạng, biến "ý trời" thành các mức độ niềm tincó thể quản lý được.